Quảng Bình: Thương nữ sinh trường chuyên khép dần ước mơ khi bố mẹ đột ngột qua đời

1 tháng trước

Bố mẹ đột ngột qua đời sau c ơ n bạ o b ệnh, 3 chị em Anh Thư nháo nhác như bầy chim non v ỡ tổ. Mới bước vào tuổi 18, cô gái trường chuyên nghẹn ngào khép dần ước mơ trong những tháng ngày cơ cực.

Lê Nguyễn Anh Thư, cô học trò chăm ngoan, học giỏi và đầy mơ ước, hoài bã o của Trường THPT Chuyên mang tên Đại tướng Võ Nguyên Giáp, thế nhưng hoàn cảnh của em lại vô cùng ngh iệt ng ã.

Sinh năm 2003, trong một gia đình nghèo, cuộc sống cũng như việc học tập của chị em Anh Thư đều dựa vào mấy sào ruộng và nghề phụ hồ của cha mẹ ở xã Nghĩa Ninh, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình.

Bước vào tuổi 18, cô gái trường chuyên mang tên Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đã phải chịu nhiều th iệt thòi khi bố mẹ lần lượt qua đời.

Bao ước mơ, h oài b ão của cô gái khi tuổi đời vừa chớm nở đã nghẹn ngào gấp lại trong vội vàng cùng những nỗi đ au khôn nguôi.

Cú sốc lớn nhất đến với chị Anh Thư là vào năm 2017, căn b ệnh u n ã o đã c ướp đi người cha của em sau hơn 1 tháng phát hiện b ệnh.

Sau khi bố mất, Anh Thư luôn tự nhủ phải nỗ lực hết mình, vượt qua nỗi đau để cùng mẹ chăm lo cho 2 em cũng như phấn đấu học tập thật tốt, sau này có tương lai tốt đẹp, đỡ đần cho mẹ.

Ngh iệt ng ã thay, vào năm 2020, nỗi đau thêm một lần nữa gi áng xuống gia đình nghèo, căn bệnh vi êm ph ổi cướp đi người mẹ của em, để lại 3 chị em mồ côi, nháo nhác như bầy chim non vỡ tổ.

Bà nội năm nay đã 85 tuổi là chỗ dựa tinh thần duy nhất của chị em Anh Thư.

Nhớ lại ngày mẹ bị bệnh, gạt đi những giọt nước mắt tủi phận, cô gái đang bước vào tuổi 18 giọng nghẹn ngào: “Mẹ em ho và khó thở, đi khám thì bác sỹ bảo mẹ bị v iêm ph ổi. Mẹ cũng mua thuốc về nhà tự uống chứ chẳng có tiền nằm viện. Em cũng không thể ngờ được chưa đầy một tuần sau thì mẹ mất. Lúc đó em như chết đi, không thể tin mẹ em đã…”.

Anh Thư còn có hai người em trai là Lê Nguyễn Kỳ Lân (SN 2004, kém Anh Thư một tuổi) và Lê Nguyễn Hiếu An hiện đang học lớp 6. Cả 3 chị em Anh Thư giờ đang ở cùng với bà nội đã ở tuổi 85.

Để chia sẻ gánh nặng trên đôi vai người chị, chàng trai Lê Nguyễn Kỳ Lân, đã rẽ ngang sang con đường học nghề, em mong muốn sớm có nghề đi làm thuê, kiếm tiền giúp đỡ chị, em và bà nội những năm tháng cuối đời.

Chàng trai đưa đôi mắt đượm buồn tâm sự, “em cũng ước mơ thi vào trường công an hay quân đội để trở thành những chiến sĩ trong ngành lực lượng bảo vệ biên cương của tổ quốc, nhưng ước mơ đó giờ thì đã mãi không thể trở thành hiện thực”.

Căn nhà lụp xụp bố mẹ để lại là nơi tá túc của bốn bà cháu Anh Thư, giờ càng trở nên vắng lạnh.

Sau khi bố, mẹ mất, căn nhà nhỏ nơi xóm nghèo càng trở nên hiu hắt, vắng lạnh. Anh Thư là cô học trò mạnh mẽ, nhưng sau những biến cố gia đình đã khiến em trở nên trầm tính hơn, em ít nói, đôi mắt đượm buồn, như thể chực chờ có cơ hội là em bật khóc. Những mất mát, đau thương đang vò nát ước mơ của em.

Cô gái đôi mắt ngấn lệ bảo, khi cha mẹ còn sống, mỗi khi gia đình quây quần bên nhau, em vẫn thường sà vào lòng mẹ, thèm đôi bàn tay mẹ đưa lên vuốt tóc em… nhưng giờ thì niềm hạnh phúc như vậy đã không còn.

Cô gái nghẹn ngào kể tiếp, em từng có ý định thi vào Trường Đại học Kiến trúc TP Hồ Chí Minh, thế nhưng bây giờ em chẳng dám mơ ước như thế nữa. Nói rồi, cô gái đưa đôi mắt ầng ậng nước nhìn ra phía xa xa, những đợt gió xào xạc của buổi trưa hè dễ khiến lòng người trở nên xao xác lạ thường.

Bà nội Anh Thư năm nay cũng đã ngoài 85 tuổi, sức khỏe yếu. Thương 3 đứa cháu nhưng bà cũng lực bất tòng tâm.

Sau giờ học trên lớp, Anh Thư lại một mình lầm lũi trở về nhà chăm lo cơm nước cho bà nội và hai em. Mái ấm của chị em Anh Thư là căn nhà cấp 4 do bố mẹ để lại nay cũng đã cũ kỹ, xuống cấp, nứt nẻ nhiều chỗ, mái ngói nhiều viên nứt rạn, ánh nắng rọi vào tận trong nhà. Đồ đạc bên trong cũng chẳng có gì đáng giá ngoài những bộ quần áo bạc màu, chiếc bàn học cũ và chiếc bàn thờ đặt di ảnh của đôi vợ chồng xấu số.

Cất vội chiếc cặp sách, cô học trò nghèo lại vào bếp để chuẩn bị bữa trưa cho bà nội và 2 đứa em. Bữa cơm đạm bạc của ba chị em mồ côi và bà nội ngày thường chỉ có đĩa rau xanh và bát nước mắm. Nhưng hôm nay, có bác hàng xóm tốt bụng sang cho bà cháu Anh Thư vài con cá biển, vì thế bữa cơm của mấy bà cháu cũng trở nên tươm tất hơn.

Con đường dài heo hút phía trước của Anh Thư và 2 đứa em đang rất cần sự chung tay giúp đỡ của cộng đồng, những tấm lòng hảo tâm.

“Bố mẹ mất rồi giờ chỉ còn 3 chị em với bà, mà bà cũng già yếu thường xuyên đau mỏi. Là con trai lớn trong nhà nên em phải cố gắng thôi, vừa đi học nghề vừa xin làm thuê. Em muốn chăm lo được cho bà, cho em trai học đến nơi đến chốn và không muốn nhìn thấy chị em khóc nữa…”, Kỳ Lân rưng rưng nước mắt nói với tôi trước khi chia tay.

Còn tôi, khi đặt tay xuống bàn phím, chỉ mong sao bài báo đến thật nhanh với bạn đọc, để giấc mơ của cô gái khi tuổi đời chớm nở sẽ mãi không bao giờ khép lại. Có thế, ở bên kia thế giới bố mẹ em mới ngậm cười nơi chín suối.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Mã số 4106: Em Lê Nguyễn Anh Thư.

Địa chỉ: Thôn 1, xã Nghĩa Ninh, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình.

ĐT: 0836.824.902

2. Quỹ Khuyến học Việt Nam

Phòng 401, 402, tòa nhà 25, phố Tạ Quang Bửu, phường Bách Khoa, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội

Tel: 0243 9448503

Tài khoản tại Ngân hàng Vietcombank

Số TK: 1020856912

Tại: Ngân hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam – Chi nhánh Hà Thành

Nguồn: https://dantri.com.vn/tam-long-nhan-ai/thuong-nu-sinh-truong-chuyen-khep-dan-uoc-mo-khi-bo-me-dot-ngot-qua-doi-20210428094439012.htm

Từ khóa:

Cùng chuyên mục